Bạn đã từng gặp tình huống này chưa?
Bạn gọi tổng đài, kể mười phút về vấn đề của mình. Họ lịch sự, kiên nhẫn, và liên tục nói:
"Tôi hiểu cảm giác của quý khách."
"Để tôi xem giúp."
"Tôi sẽ chuyển cấp cho quý khách."
Rồi cuối cùng họ nói:
"Việc này cần bộ phận liên quan xử lý."
"Tôi sẽ hỏi giúp."
"Quý khách vui lòng chờ phản hồi."
Bạn chờ một tuần. Gọi lại. Một người khác bắt máy và hỏi:
"Xin cho biết chuyện gì đã xảy ra?"
Lúc đó bạn nhận ra: người này không ở đây để giải quyết vấn đề. Họ chỉ chuyển vấn đề từ nơi này sang nơi khác.
Sống và làm việc ở Australia những năm qua, tôi càng ngày càng thấy rõ hiện tượng này — không chỉ ở dịch vụ khách hàng. Công ty cũng vậy. Hệ thống công cũng vậy. Ngân hàng, bảo hiểm, bất động sản, môi giới, quy trình dịch vụ — nhiều nơi đều giống nhau.
Một vấn đề xuất hiện. Người đầu tiên không giải quyết được. Họ nói: "Để tôi hỏi." Vấn đề được chuyển xuống tầng tiếp theo. Tầng đó cũng không quyết. Chuyển tiếp. Chờ. Leo thang lần nữa.
Đến khi vấn đề tới tay người thực sự có thể xử lý trong năm phút, đã một hoặc hai tuần trôi qua.
Đây không chỉ là vấn đề hiệu suất. Đây là vấn đề hệ thống.
Tôi gọi loại công việc này là công việc chuyển lời — relay work. Nó không giải quyết vấn đề. Nó chỉ chuyển vấn đề đi.
Trong quá khứ, công việc này tồn tại vì lý do. Thông tin không lưu thông. Hệ thống không kết nối. Khách hàng không biết tìm ai. Các bộ phận cách nhau bởi bức tường. Tổ chức càng lớn, càng cần người điều phối, ghi chép, chuyển tiếp và theo dõi.
Nhưng nhiều tổ chức phát triển lớp trung gian ngày càng dày, trong khi người thực sự có quyền quyết định càng ít. Mỗi tầng đều bận — email, họp, cập nhật trạng thái, đồng bộ thông tin — nhưng không ai thực sự kết thúc vấn đề. Mọi người chuyển tiếp. Hầu như không ai giải quyết.
AI sẽ tác động tầng này trước. Không phải vì AI ấm áp hơn con người. Cũng không phải vì AI chắc chắn thông minh hơn. Mà vì AI rất giỏi công việc chuyển lời.
Nó có thể sắp xếp thông tin. Tóm tắt ngữ cảnh. Tra cứu tài liệu. Phân loại vấn đề. Tự động định tuyến. Soạn phản hồi. Theo dõi trạng thái. Ghi lại toàn bộ quá trình.
Nếu giá trị chính của ai đó chỉ là "để tôi hỏi giúp," thì AI sớm muộn cũng làm việc đó nhanh hơn, rẻ hơn và ổn định hơn.
Vì vậy tôi ngày càng tin: AI sẽ không loại bỏ con người trước. Nó sẽ loại bỏ những công việc không có phán đoán, không có quyền hạn, không có ranh giới trách nhiệm — chỉ chuyển tiếp vấn đề.
Điều đó không có nghĩa con người kém quan trọng hơn. Ngược lại. AI làm những người thực sự quan trọng càng quan trọng hơn. Khi thực thi rẻ hơn, chuyển tiếp rẻ hơn, sắp xếp thông tin rẻ hơn — điều khan hiếm sẽ lộ ra.
Ai có thể phán đoán? Ai có thể quyết? Ai chịu kết quả? Ai thực sự khép vòng vấn đề?
Đó mới là thứ có giá trị.
Tôi gọi những người này là Problem Closer — người khép vòng vấn đề.
Người chuyển lời và Problem Closer phản ứng khác nhau. Người chuyển lời nghĩ đầu tiên: "Tôi nên chuyển cho ai?"
Problem Closer nghĩ đầu tiên:
- "Vấn đề này thực sự là gì?"
- "Nút thắt thật sự ở đâu?"
- "Ai có thông tin? Ai có quyền?"
- "Bước nào là phức tạp giả?"
- "Có con đường ngắn hơn không?"
- "Tôi có thể thử nghiệm tối thiểu trước không?"
- "Nếu sai, hậu quả tệ nhất là gì?"
Người chuyển lời dời vấn đề đi. Problem Closer kết thúc vấn đề.
Tại sao tôi hào hứng với AI? Vì tôi lâu nay cảm thấy nhiều người thực sự có giá trị bị kẹt trong vai trò và bị định giá thấp. Bạn có phán đoán. Bạn có trách nhiệm. Bạn quyết định khi thông tin chưa đủ. Bạn tìm đường khi không có lối. Bạn tháo gỡ vấn đề phức tạp và sắp xếp lại hệ thống hỗn loạn.
Trong công ty, những năng lực đó thường bị gói thành lương, chức danh và mô tả công việc. Tổ chức hưởng lợi ích hệ thống. Bạn nhận lương. Đó là nỗi đau của nhiều người lao động giỏi: bạn tạo giá trị thật, nhưng cấu trúc nuốt mất phần đó.
AI đang làm cấu trúc này nới lỏng. Người không biết code vẫn có thể làm website. Người không có team vẫn có thể dựng sản phẩm thử nghiệm. Người từng chỉ giải quyết vấn đề trong công ty giờ có thể khuếch đại phán đoán, hành động và trách nhiệm thành thứ của riêng mình.
Đó là điều tôi đang trải qua. Tôi không phải lập trình viên — nhưng qua đối thoại liên tục với AI, thử sai, bác bỏ và làm lại, tôi đã tạo thí nghiệm sản phẩm AI đầu tiên, VDAR.ai. Điều đó không phải trọng tâm. Điều làm tôi chấn động: lần đầu tôi cảm nhận rõ ràng rằng AI không khuếch đại kiến thức — mà khuếch đại những người vốn đã sẵn sàng chịu trách nhiệm, phán đoán và hoàn thành việc.
Một số người thấy AI và nghĩ: "Việc của tôi sắp mất?" Những người khác nghĩ: "Cuối cùng cũng tới lượt tôi." Tôi thuộc nhóm thứ hai.
Không phải vì AI làm mọi người mạnh hơn. Ngược lại — AI không khuếch đại đều cho tất cả. Cùng một công cụ: có người chỉ chat. Có người tra cứu. Có người soạn email. Có người làm slide. Cũng có người dựng website, sản phẩm, hệ thống, kiểm chứng ý tưởng và thiết kế lại cách làm việc. Cùng công cụ. Khác con người.
AI không chỉ khuếch đại kỹ năng. Nó khuếch đại tính cách nền tảng. Nếu ai đó không muốn chịu trách nhiệm, không muốn phán đoán, không muốn gánh kết quả — AI không biến họ thành người có trách nhiệm. Nhưng nếu ai đó đã có trách nhiệm, hành động, phán đoán và ý thức phải hoàn thành — AI lần đầu cho tính cách đó đòn bẩy thật sự.
Đó là điều thú vị của thời đại này. Tương lai không thuộc về mọi người "biết dùng AI." Dùng AI sẽ sớm thành năng lực cơ bản — như dùng máy tính, công cụ tìm kiếm hay Excel.
Điều khan hiếm: Bạn có phán đoán việc gì đáng làm không? Bạn có cam kết hoàn thành không? Bạn có gánh kết quả không? Bạn có đưa vấn đề từ hỗn loạn tới khép vòng không?
AI làm thực thi dư thừa. Trách nhiệm, phán đoán và khả năng khép vòng ngày càng khan hiếm. Người có giá trị nhất có thể không phải "chuyên gia công cụ AI" — mà là Problem Closer: nhìn rõ trong hệ thống hỗn loạn, quyết định, điều phối AI và nguồn lực, và thực sự giải quyết.
Đó là lý do tôi bắt đầu Future Lab. Không phải blog công cụ AI. Không phải động lực khởi nghiệp rỗng. Một câu hỏi sâu hơn: trong kỷ nguyên AI, giá trị con người sẽ được định giá lại thế nào?
- Khi thực thi rẻ hơn, năng lực nào đắt hơn?
- Khi AI làm được nhiều hơn, ai trở nên hiếm hơn?
- Khi lớp chuyển lời trong tổ chức cũ bị nén lại, cá nhân giỏi lấy đòn bẩy bằng cách nào?
- Người không muốn tiếp tục bán thời gian biến phán đoán, hành động và trách nhiệm thành tài sản thật ra sao?
Tôi chưa có mọi câu trả lời. Nhưng tôi ngày càng chắc về luận điểm đầu tiên:
AI sẽ không thay thế con người trước. Nó sẽ thay thế những người chuyển lời.
Kỹ năng khan hiếm nhất là khép vòng vấn đề.
Phụ lục: Khái niệm then chốt
- Công việc chuyển lời / Message-Passing Work
- Loại công việc không thực sự giải quyết vấn đề — chỉ tiếp nhận, chuyển tiếp, chờ đợi và truyền vấn đề đi.
- Người chuyển lời / Message Router
- Người chủ yếu đảm nhận chức năng chuyển thông tin trong hệ thống, nhưng không có quyền phán đoán, quyền quyết định và ranh giới trách nhiệm rõ ràng.
- Problem Closer / Người khép vòng vấn đề
- Người nhìn thấy bản chất trong vấn đề hỗn loạn, chọn hướng đi, tổ chức nguồn lực và thực sự giải quyết vấn đề.
- Thực thi dư thừa / Execution Abundance
- Khi AI khiến việc viết, sắp xếp, tạo nội dung, tra cứu và tự động hóa ngày càng rẻ và phổ biến.
- Khan hiếm quyết định / Decision Scarcity
- Khi chi phí thực thi giảm, điều khan hiếm trở thành phán đoán việc gì đáng làm, làm thế nào, khi nào và ai chốt quyết định.
- Khan hiếm trách nhiệm / Accountability Scarcity
- AI có thể đề xuất và thực thi — nhưng vẫn cần ai đó gánh kết quả, rủi ro và hậu quả.
- Đòn bẩy trách nhiệm / Accountability Leverage
- Khuếch đại ảnh hưởng thực tế bằng cách gánh phán đoán và trách nhiệm kết quả chất lượng cao hơn, rồi điều phối AI và nguồn lực để thực thi.
- Năng động có trách nhiệm / Responsible Agency
- Không chỉ hành động — mà cam kết, gánh trách nhiệm và khép vòng cho đến khi ý tưởng thành kết quả thật.
- Khớp nhân cách-thời đại / Personality-Market Fit
- Khi tính cách nền tảng của một người được khuếch đại bởi công cụ, thị trường hoặc thể chế mới của một thời đại.
- Future Lab
- Dự án nghiên cứu công khai về cách giá trị con người được định giá lại trong kỷ nguyên AI — và cách cá nhân giành đòn bẩy qua phán đoán, hành động, trách nhiệm và tư duy hệ thống.